It seems so worse for me to understand my son! He said that he is a grown-man, but I see him as a childish person! So, I am waiting for a some time that he recognize what is wrong in his thinking!
Mạng cộng đồng Việt thì èo uột. Facebook thì bị chặn từ VNPT và FPT. Còn hôm nay thì cả VIETTEL cũng chặn nốt? Không quản được thì cấm, đó là cách làm chả hay ho gì! Chán đến nỗi chả muốn viết gì thêm trên mọi blog. Ngôi Sao Blog cuối cùng đã im lìm từ khi hết hạn mà không có ai kích hoạt trở lại! Nghĩa là 3 năm trời công lao xây dựng của thành viên đổ sông đổ biển. Đã có lúc từng kỳ vọng vào nó, thế nhưng ngoisaoblog.com đã ra đi không hẹn ngày trở lại mà cũng không có một dòng thông tin báo trước cho thành viên! May mà mình đã không chuyển nhà từ 360 sang đấy mà chọn trang khác. Có lẽ đó cũng là cáichếtđược báo trước khi Đỗ minh hội không còn làm admin! Chỉ có điều mình quá ngây thơ tin tưởng vào một mạng xã hội made in Vietnam mà thôi! Thất vọng tràn trề, dù cho nơi đây là nơi đã tạo nên blogger số 1 - Ngôi sao Vàng và một số giải thưởng nho nhỏ. Bây giờ nhìn kỷ niệm mà cảm thấy hụt hẫng trong lòng! Hôm nay 8.3., con nằm mơ thấy mẹ con mình ở ngôi nhà cũ, trong căn phòng của Mẹ trước kia. Mẹ đang ngủ, con mừng quá, sà vào lòng Mẹ! Rồi chẳng hiểu sao Mẹ lại tan biến đi. Con nức nở khóc trong mơ. Tỉnh dậy, thấy mắt hoen đầm lệ. Con mới hiểu thế giới tâm linh dường như có thật. Khi hình ảnh Mẹ luôn trong tâm trí, những ngày xa Mẹ, Mẹ luôn về bên con. Con chợt nhớ hôm qua chưa về thắp nhang cho Mẹ. Con nhớ Mẹ lắm, sắp một năm rồi, Mẹ ơi!
 | . | Nov 25, '08 2:31 AM for everyone |
Tượng sứ...tự sướng!!!Không có việc gì. Entry không đề. Ta không mong gì. Đi đi về về... Ta đi ta về. Buồn ngủ thì ngáp. Chán thì cũng ngáp. Thiếu thuốc cũng ngáp. Lười thì...cũng ngáp. Việc chờ ngập mặt. Mặt mũi lờ đờ. Lờ ngờ lời giảng. Giảng chẳng ra hơi. Hơi đâu mà giảng!? Ta không mong chờ. Ta không mơ màng. Ta đang viêm màng... He he he he!!! (NỔI CƠN LÃO TÀ!) Sáng 5.11
Đi dạy, chở con đi. Lâu lâu cũng thể hiện sự quan tâm chứ! Cu con có vẻ mệt, lười đạp xe dến trường. Mẹ thì chở Lương. 9 giờ vợ đi công tác Hà Nội. Vừa nam chinh lại bắc chiến, cứ như vợ chồng Ngâu! Dạy 5 tiết không nghỉ, cổ họng rát rạt. Trưa chở con về, nấu vội nồi canh, sốt cà chua thịt bò. Xong bữa trưa! Con cứ lằng nhằng đòi lên diễn đàn (chả là cu cậu mới lên mod ddhsonline). Ba la cho một trận, vẫn cứ vào, diễn đàn chuyển server, ngỏm. Cu cậu tiu nghỉu. Trưa, nhắn tin cho vợ mua mì tôm đề phòng Hà Nội đắt đỏ. Chiều, Uy đi học chuyên đề, rồi đi học võ. Lên mạng luẩn quẩn, nửa thức nửa ngủ. Đi đón Lương muộn, mua bánh hỏi, xắt thịt thưng, chấm nước mắm ăn. Tối chỉ Lương học bài, mệt, vào nằm, loanh quanh coi "Bỗng dưng muốn khóc" rồi đi ăn. Ba cha con vừa ra khỏi nhà, trời mưa như trút, chỉ có mỗi cái dù. Đúng như ba thằng dở hơi! Về coi "Cô gái xấu xí", chán! Bỏ vào phòng. Khuya rồi, đi ngủ, mai còn đưa cả hai anh em đi học. Ngày về, con lặng trước bàn thờ Mẹ Đốt nén nhang trầm, thấy mắt Mẹ vui Sao con thấy lòng đau nhói Mẹ ơi! Ngày trở lại Mẹ đã đi xa lắm.  | Mưa... | Sep 29, '08 10:42 PM for everyone |
Hà Nội hôm qua nắng đẹp, đúng là mùa thu! Vậy mà chỉ tích tắc một đêm, trời trở gió, mưa lạnh. Đúng là thời tiết Hà Nội, đỏng đảnh quá chừng! Luận văn đã vào giai đoạn cuối, buồn cười. Sửa lần thứ nhất, thầy bảo: viết thêm 15 trang cho đầy đặn. cong lưng ra viết. Giờ thì bảo: chữ anh nhỏ, nên hơi dài, cắt lại 14 trang. Bó tay! Những lỗi kỹ thuật đã sửa xong, tự cho phép mình sáng nay ra cà phê KTX A5 ngồi uống cà phê và lang thang Net một xíu. miên man trong mưa Hà Nội... Ở nhà, vợ bị đau thần kinh toạ, không biết thế nào! Kỳ này về lại làm thầy ấn huyệt như hồi chữa thần kinh toạ cho Cha rồi! Thương quá khi nghe vợ kể: sáng hôm qua, thằng anh chở thằng em đi học, thấy mẹ đau, cả hai thằng loắng quắng trải chiếu lên nhà ngủ trông chừng mẹ! Sửa luận văn xong thì lại ngồi chờ mỏi mệt. Bao nhiêu công việc ở nhà. Chỉ mong con lớn rồi, biết phụ giúp mẹ. Cha thì đi bệnh viện Hội Vân điều trị rồi! Chuẩn bị quay về nhà được rồi! Quy Nhơn cũng sắp vào mùa mưa bão. Hà nội thì vẫn đang mưa. Kỳ này ra, cũng đã đi được Hà Đông, như vậy cũng là khá trọn vẹn! Còn về Hải Phòng giờ này thì mình không muốn, vì lại buồn, nhớ Mẹ. Nhưng cũng sẽ đi trước khi về lại, chưa biết lúc nào mới ra Bắc nữa. Hai năm, biết bao xáo trộn, biết bao nhiêu kỷ niệm. Mà mưa vẫn buồn! Mai lên đường, chuẩn bị cho những ngày cuối của lớp CH. Kỳ này, lại còn phải ra giúp bà chị gặp gỡ thử ông cháu rể tương lai! Hic, cháu rể gì mà sinh năm 1964! Mà cháu mình cũng đã sang 32 rồi còn gì! Không biết kỳ này nó có quyết tâm không!? Nhanh thật, hồi nào con cháu còn nhỏ tí, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã bộn tuổi... Tối qua kỷ niệm 10 năm ngày mất Yến Lan thật cảm động! Vẫn còn đó Bến My Lăng! Qua Trung thu, tiết trời thật lạ, ngủ dậy êm ẩm cả người. Mong thời tiết đẹp... Giờ phải đi làm diễn viên phụ cho bộ phim về sư phụ thôi! Hoãn lại một ngày vì sư phụ cũng là điều cần làm! Ngày đặc biệt năm nay đối với gia đình! Ngày sinh nhật Cha!  Cha kính yêu! Con viết về Cha trước ngày sinh nhật, như một lời tri ân công lao to lớn của Cha đối với chúng con! Cha như cây đại thụ vững vàng và tấm gương cho chúng con học tập về sự kiên trì say mê trong nghiên cứu tự học. Cha là trí tuệ linh mẫn và bản lĩnh cứng cỏi giúp con điều chỉnh hành vi sống. Nhớ những ngày thơ dại, con hư, phải chịu đòn. Nhưng nếu không có những trận đòn ấy, con đã không khôn lớn trưởng thành như hôm nay! Nhưng con sẽ nhớ nhất khi Cha bị ốm, gọi con đến bên giường, tỉ tê. Thằng bé lì lợm lúc đó đã khóc ngon lành! Vâng, những lúc như thế, con trưởng thành lên nhiều! Con đã từng có lúc tưởng làm cha mẹ thất vọng, nhưng con tự hào vì mình cũng đem lại những niềm vui nho nhỏ cho Cha, để Cha có thể tin vào con một ngày vươn lên trong cuộc sống!
Cha kính yêu! Năm nay, sinh nhật đầu tiên của Cha vắng Mẹ! Thời gian mới đó mà đã trôi quá nhanh với bao biến cố trong gia đình mình. Con biết ơn Cha biết bao nhiêu, khi những ngày con vật lộn với đèn sách ngoài Hà Nội, Mẹ bị ốm nằm liệt giường, Cha đã không quản ngại tuổi cao, lần giở từng phương thuốc hay, giữ Mẹ ở lại với chúng con, với gia đình suốt 5 tháng trời. Cha dạy cho chúng con bài học: không lùi bước ngay cả những khi ngặt nghèo nhất! Năm nay không có Mẹ, chúng con chỉ còn Cha, chỉ mong Cha mạnh khoẻ, vững vàng. Con đang trong những ngày nước rút, sẽ cố gắng hoàn thành chương trình học tập để trở về với mái nhà, để ngày ngày thăm Cha, được nghe những lời Cha trò chuyện động viên! Cha ơi, ngày vui của Cha sắp đến, chúng con mong Cha gạt qua nỗi buồn, cho chúng con quây quần bên Cha. Con muốn nói lên điều con ấp ủ: Con yêu Cha! Sắc Màu Sáng tác: Trần Tiến. Một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng Một màu xanh chấm thêm vàng cánh đồng hoang Một màu nâu nâu, một màu tím tím Màu nâu tím mắt em tôi ôi đẹp dịu dàng Một màu xanh lam, chấm thêm màu chàm Thời chinh chiến đã qua rồi sắc màu tôi Một màu đen đen, một màu trắng trắng Chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng Một đường cong cong, nối bao đường vòng Họa người dưng nhớ khuôn mặt bắt hình dong Rồi một đêm chơi vơi, làm sao vẽ bóng tối Làm sao vẽ cánh hoa đêm không màu Một đêm nhớ nhớ, nhớ ra mình một mình Một đêm nhớ nhớ ra mình đã ở đâu đây Một đêm trong đêm thâu, một vầng sáng chói lóa Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình  | Mẹ | Jul 19, '08 12:24 PM for everyone |
 Mẹ ơi! Con đang trong những ngày căng thẳng với luận văn cao học. Những lúc mệt mỏi, con lại nhìn hình ảnh của Mẹ để thấy ánh mắt thẳm sâu của Mẹ như đang động viên con. Con không dám giở lại những hình ảnh đau thương ngày tiễn Mẹ đi, những hình ảnh gợi nỗi quặn thắt trong con. Con chỉ tiếc một điều, Mẹ không ráng chờ ngày con đem tấm bằng về khoe Mẹ. Cuối năm học, các cháu nội đã ngẩn ngơ khi cầm phần thưởng về không có bà nội, thắp nhang lên, nhìn ánh mắt bà nội, có lẽ đến lúc đó cu Uy, cu Lương mới thấm thía nỗi đau vắng Nội! Các cháu được bà chăm chút nhất mà! Con đau lòng vì suốt thời gian con nghỉ Tết về chăm Mẹ đến lúc Mẹ ra đi, con không được nghe Mẹ nói một câu rõ tiếng, dù Mẹ muốn nói điều gì đó với con. Con hứa sẽ không làm Mẹ phải buồn, vì con Mẹ quyết tâm lắm mà! Mẹ ơi, con nhớ lại những lúc con hư, mắt Mẹ buồn lắm, nhưng Mẹ chưa bao giờ đánh con, dù có lúc con cũng nổi bướng lên cãi Mẹ. Con nóng nảy, mỗi khi như thế Mẹ lại đứng ra bênh các cháu, Mẹ bảo: tao ghét mày vì mày đánh con! Con hứa sẽ dần bớt nóng, học Mẹ để bảo ban các con của con nên người. Cháu Uy của bà đã vượt qua hơn 280 bạn để là 1 trong 24 thành viên của lớp 10 chuyên Anh rồi. Cháu còn khờ lắm, nhưng con sẽ bảo ban cháu thành người chín chắn và giỏi giang, xứng đáng là đứa cháu nội đầu tiên của ông bà! Cháu Lương sinh năm Kỷ Mão, cùng tuổi nhưng cách đúng một lục thập hoa giáp với ông Tam - chú Sơn. Hy vọng cháu sẽ nối nghiệp làm vẻ vang dòng họ như ông Tam. Vừa rồi chú thím từ Pháp về, con cũng nói chuyện vui với chú về cu Lương! Chú thím là người về muộn nhất, cô Dư kịp gặp và trò chuyện với Mẹ, chú Ấn cũng về sau đó. Mẹ dẫu ra đi, nhưng vẫn trọn vẹn là người chị dâu trưởng trong lòng các cô,chú, thím. Mẹ đã cả đời sống hiền lành, khoan hoà, nhân hậu, để chúng con luôn tự hào về Mẹ. Cả họ Nội đều thương Mẹ. Các con, dâu, cháu đều yêu kính Mẹ. Ai từng hiểu lầm Mẹ, chắc bây giờ họ cũng biết là họ sai lầm và ân hận rồi, Mẹ nhỉ? Chắc Mẹ cũng tha thứ cho tất cả thôi! Mẹ ơi! sắp đến 100 ngày của Mẹ. rồi Mẹ sẽ thanh thản siêu thoát và con tin tưởng một điều Mẹ vẫn dõi theo chúng con từ một cõi tâm linh nào đó! Đứa con của Mẹ đến giờ vẫn lông bông và lãng tử lắm, dù đã sắp sang tuổi 40. Nhưng con tin con sẽ càng lúc càng chín chắn hơn, làm chủ gia đình, còn làm gương cho con cái nữa! Mẹ thương thằng Út của Mẹ nhất, nên lúc nào Mẹ cũng lo lắng cho con. Suốt đời con sẽ không quên tiếng Mẹ dặn con trong điện thoại, lúc đó con đã nghẹn ngào muốn khóc vì lòng thương yêu Mẹ dành cho con. Mẹ lúc nào cũng bao dung, độ lượng và luôn che chở cho các con cháu, Mẹ nhỉ? Con sẽ chu toàn mọi việc, giữ gìn sức khoẻ để Mẹ không phải lo lắng nhiều. Lần trước con mơ thấy Mẹ về, Mẹ che chở cho cả con và anh Thanh như hồi còn bé! Mẹ ơi, mở mắt dậy, con đã đẫm nước mắt vì biết chỉ còn gặp Mẹ trong mơ thôi! Nhưng Mẹ ơi, trong mơ, con mong còn nhiều lần gặp Mẹ về bên con nữa, để con có dịp gục đầu vào lòng Mẹ. Con sẽ không khóc nữa đâu! con là đàn ông mà, phải cứng rắn mạnh mẽ và sống có bản lĩnh chứ, Mẹ nhỉ?  | 21.7 | Jul 13, '08 8:55 AM for everyone |
Còn hơn 1 tuần nữa là đến 100 ngày của Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ đã về cùng thời gian vĩnh hằng, còn con đang phải chạy đua với thời gian, để làm một cái gì đó cho thật tốt, cho Mẹ an lòng! Các cháu đang lớn, ít nhất cũng có một niềm an ủi là Mẹ kịp nhìn mặt cu Khải con anh Thanh trước khi ra đi! Cu Uy thì đã xong chặng đường THCS để chính thức là học sinh lớp 10 chuyên Anh trường Lê Quý Đôn. Những ngày con về bên Mẹ, chỉ có một điều ray rứt là chưa bao giờ Mẹ thật tỉnh để gọi con một tiếng. Lời nói cuối cùng của Mẹ là vào mồng 1 Tết, khi chúng con chào Mẹ, Mẹ chỉ hỏi: "Sao chưa về quê?", rồi kể từ chiều đó Mẹ hoàn toàn không nói gì nữa! Mẹ ơi! Có những chiều chúng con lên thăm Mẹ, cả một vùng núi Thơm rực trong sắc hoàng hôn, lặng lẽ hoang vu, con ngỡ như Mẹ đang hiện về cùng chúng con. Chiều hôm trước một mình con lên thăm Mẹ, con thấy bơ vơ quá! Một mình ngồi bên mộ Mẹ, con nhìn thật sâu vào di ảnh, mà muốn trào nước mắt. Nhưng con biết Mẹ không thích con trai Mẹ khóc, Mẹ muốn con trai Mẹ thật trưởng thành khi vắng Mẹ. Ôi, đến tận bây giờ, khi con gần tuổi 40, con vẫn có khi thấy mình cần có Mẹ để được Mẹ nhìn con, xoa đầu vuốt tóc thằng con tóc bạc sớm mà vẫn còn ngu ngơ với đời! Mong Mẹ mắng mỏ một câu cũng được. Nhưng trong lòng con, có bao giờ Mẹ mất đi! Con nghẹn ngào mỗi khi nghe lời hát "Mẹ ơi!": "...con vô tình quá phải không?"! Những tháng Mẹ đau đớn nằm trên giường bệnh, con bất lực không làm được gì cho Mẹ vơi bớt cảm giác đớn đau! Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ.
Hè này, cả gia đình tôi du lịch thành phố Nha Trang, để tôi có dịp nhớ lại những gì sau 18 năm tình yêu đơm hoa kết trái. Thành phố này đã lưu dấu kỷ niệm đầu tiên trên con đường văn nghiệp của tôi, bằng một bài thơ tình đích thực đăng báo Khánh Hòa: Trăng Nha Trang Sao em cứ lung linh huyền ảo thế Tại trăng vàng hay sóng bể lòng anh Biển thì thầm, trăng như mắt long lanh Mắt không nói sao chỉ nhìn bối rối Anh làm thơ, trăng nôn nao chờ đợi Trăng vỡ oà sóng biển tứ thơ vàng Bờ biển dài hồn anh đi lang thang Không em. Trăng lẻ loi nhung nhớ thế! Lòng bỗng vọng một đêm trăng xứ Huế Vĩ Dạ thôn, em bước nhẹ như sương Lại thương về một đêm trăng Qui Nhơn Mưa bất chợt, để nụ hôn trao vội… Trăng Nha Trang cứ mãi xanh vời vợi Cứ nôn nao huyền ảo đến không cùng… Tại trăng vàng hay sóng bể Nha Trang? 2. 1990 Bài thơ vẫn còn nguyên trong kí ức, còn em ngày ấy giờ đã là mẹ của hai thằng con tôi nghịch ngợm hiếu động reo hò chơi đủ trò ở khu du lịch VinPearl từ sáng đến chiều. Nha Trang giờ đây đã phát triển với một tốc độ chóng mặt, đến nỗi tôi không còn có thể nhận ra những con đường ngày xưa lóc cóc đạp xe cùng em dạo quanh phố biển. 
Vịnh Nha Trang (Ảnh: THN)
18 năm, núi Cô Tiên vẫn còn xõa tóc mơ màng bên biển, để chứng kiến những cuộc thi hoa hậu, người mẫu liên tục diễn ra ở thành phố du lịch tuyệt đẹp và năng động này. Những ngày này, hoa hậu hoàn vũ của 80 quốc gia đang được công chúng Nha Trang đón nhận bằng tất cả lòng hiếu khách nồng nhiệt của người dân phố biển hiền hoà. Khắp các đường phố là băng rôn áp phích chào mừng các người đẹp năm châu tụ hội. Người du lịch thập phương cũng nườm nượp đổ về hưởng gió biển và không khí trong lành, đem lại cho Nha Trang vẻ náo nhiệt hơn mọi khi. Dọc theo con đường Trần Phú suốt chiều dài bờ biển Nha Trang, khách sạn chật kín chỗ và các dịch vụ ăn theo cũng mọc lên như nấm, nhưng tuyệt nhiên không có vẻ chen chúc ồn ào như ở thủ đô Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh. Đến nơi đây, vẫn cảm nhận được cái thoáng đãng hào phóng của gió biển lồng lộng khắp các ngả đường. Những lần ghé lại Nha Trang trước đây, tôi cũng chỉ vội vàng nhìn thoáng sự đổi thay, nhưng trong lần du lịch cùng gia đình lần này, tôi vẫn nhận ra một Nha Trang của ngày xưa với tình yêu vẫn còn đọng lại. Như em, ngày ấy là thiếu nữ, giờ dẫu thời gian và công việc cùng gia đình làm cho có phần mệt mỏi, nhưng hôm nay về với Nha Trang, em lại nở nụ cười hạnh phúc khi cả nhà có dịp quây quần. Em như trẻ lại với nét đẹp thiếu phụ mặn mà. Có lẽ tôi hơi ví von văn vẻ nhưng Nha Trang trong tôi hôm nay vẫn còn đó nguyên vẹn niềm xúc động như ngày hai đứa đạp xe mải miết dạo phố biển, trong suốt thời gian hai tháng thực tập sư phạm của 18 năm trước. Để bây giờ Nha Trang vẫn là tình yêu trọn vẹn của tôi! 
Ảnh: Vinpearland (T.H.N)
Nha Trang sau 18 năm, hào nhoáng và hoa lệ với những công trình du lịch đã và đang hoàn thành mang nét văn hoá biển không trộn lẫn. Tôi gặp rất nhiều những khách du lịch châu Âu, châu Mỹ, châu Á nườm nượp trên phố. Những biển hiệu, điểm vui chơi luôn có hai thứ tiếng trở lên phục vụ khách tham quan xứ lạ. Sự văn minh và hiện đại còn thể hiện trong cách người Nha Trang đón khách. Đội quân xe ôm, taxi không có cảnh lẵng nhẵng bám khách đến khó chịu như ở một số địa phương khác. Dọc theo tuyến biển đường phố khá sạch sẽ, khiến cho ai đó có thói quen xả rác cảm thấy ngượng ngùng khi lỡ tay vứt rác bẩn xuống đường. Thành phố đang có những dự án hàng nghìn tỷ cho du lịch, để đưa thương hiệu Nha Trang vươn lên khẳng định đẳng cấp trong làng du lịch quốc tế. Những sự đầu tư choáng ngợp ban đầu không còn khiến người dân phải lo lắng, vì thực tế cho thấy số tiền bỏ ra ấy tuy nhiều nhưng đem lại hiệu quả kinh tế và văn hóa rõ rệt, làm nên niềm tự hào cho người Nha Trang. Nếu trước kia, đến Nha Trang chỉ thăm hồ cá Trí Nguyên, dinh Bảo Đại, nhà thờ Đá, viện Hải dương học…thì giờ đây khách đến Nha Trang có thể thoả mãn thú tiêu tiền của mình cùng với gia đình! Những dịch vụ dành cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là cho trẻ em đã biến Nha Trang thành một trong những điểm du lịch trọn gói cho gia đình hàng đầu.
 Núi Cô Tiên (Ảnh: THN)
Tôi cảm nhận được không khí gia đình đầm ấm khi cùng vợ và hai con về lại Nha Trang, sau rất nhiều lần lỡ dịp. Đôi khi vì công việc, vì thời gian, điều kiện không cho phép mà từ khi lập gia đình đến giờ, cả nhà tôi mới làm một chuyến du lịch đúng nghĩa, đông đủ thành viên lần đầu tiên tại Nha Trang. Có thể với các con tôi, lần đầu tiên chứng kiến vẻ đẹp của Nha Trang, chúng sẽ có ấn tượng vui thích háo hức suốt chuyến đi chơi, để đến lúc ra về vẫn còn tiếc rẻ, mong ước được quay trở lại. Còn với vợ chồng tôi, đây cũng là lần đầu tiên Nha Trang trả lại cảm giác thư thái sau bao ngày vất vả với công việc bù đầu. Hơn thế nữa, với tôi, là được sống lại cảm giác của tình yêu 18 năm về trước, được nhớ lại bao ân tình vun vén nên hạnh phúc bây giờ. Dẫu có thể thời gian xóa nhoà bao dấu cũ, nhưng những gì của ngày xưa còn đọng lại, cùng với cảm nhận mới mẻ trong lần trở lại này, khiến tôi thấy mình có chút niềm vui và động lực phấn đấu, để hẹn một ngày cả gia đình lại quây quần bên nhau, đi thăm nhiều nơi hơn, ở lại dài ngày hơn với Nha Trang! Bất chợt nhớ lại những vần thơ của 18 năm về trước, biết đâu sau chuyến đi này, tôi lại thêm nhiều thi hứng để viết cho em, cho trăng, cho biển Nha Trang… 1 giờ sáng, 6/7/08 Tặng MAT. "À ơi cậu bé mơ tiên"* Tìm đâu cho thấy một miền Thiên Thai? Một mai... ai nỡ bỏ ai Còn chàng lãng tử mơ hoài dáng xinh Một mai lại chỉ một mình Một tình chôn giấu một mình mình thương Cõi đời lắm nỗi vô thường Cớ sao lòng lại chỉ thương một người? Bây giờ hát khúc "à ơi!" Một mai hát khúc ru đời chông chênh Một mai một bóng một hình Một đi một nhớ một tình... một mai... 28.5.2008 T.H.N * Lời của MAT
Ngày của Mẹ năm nay con không còn được nói cho Mẹ nghe những lời thương yêu. Con lại nhớ những ngày cuối cùng bên Mẹ, ngồi nghe đài FM Bình Định hát bài Bông hồng cài áo mà nước mắt cứ trào ra. Năm nay, con đã phải cài lên Bông hồng trắng. Ngày mai là ngày của Mẹ - Mothers Day, con sẽ hát cho mình bài hát Bông hồng cài áo. Bông hồng của con bây giờ là màu trắng, nhưng lòng con có bao giờ Mẹ chia xa? - BÔNG HỒNG CÀI ÁO
- Nhất Hạnh
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến : Năm xưa tôi còn nhỏ Mẹ tôi đã qua đời ! Lần đầu tiên tôi hiểu Thân phận trẻ mồ côi. Quanh tôi ai cũng khóc Im lặng tôi sầu thôi Để dòng nước mắt chảy Là bớt khổ đi rồi... Hoàng hôn phủ trên mộ Chuông chùa nhẹ rơi rơi Tôi thấy tôi mất mẹ Mất cả một bầu trời. Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức : Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một, như đường mía lau. Ngon biết bao ! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay (Bàn tay ? hay là tơ trời đâu la miên ?) trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi ", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận. - Công cha như núi Thái sơn,
- nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra .
Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh ; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý thương yêu của tôn giáo vốn dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động thì không xa chi mấy bước. Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ ( Mother's Day ) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan. Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất mình có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!" Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang còn sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng. Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát thì uống nước. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lý, là bổn phận. Phải đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ là con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi". Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi " làm thế nào " nữa! Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời ta không còn gì cả. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ. Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng nhẽ chị tôi không đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác". Chị tôi gục đầu xuống mâm khóc. Chị nói: "Thôi con không lấy chồng nữa". Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. "Cắt ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào mà không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng qúi báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau. Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: "Không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ!". Tôi đã nói là tôi không khuyên răn gì hết -- tôi không giảng luân lý đạo đức -- rồi mà! Tôi chỉ nhắc anh: "Mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương". Để chị đừng quên, để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn : Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi. Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh, như thế này. Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ, để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng , tiếc rằng anh không có mẹ. Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi. Nhất Hạnh (1962)  Chẳng hiểu sao, mấy hôm nay cứ ám ảnh bởi hoàng hôn. Nhìn cảnh hoàng hôn, lòng buồn hơn một chút, nhưng cũng bình tâm hơn! Hoàng hôn ám ảnh đầu tiên là buổi chiều lên đốt lửa cho mẹ ấm: Này là hoàng hôn, khi đi xe ra Hà Nội, ngủ mê mệt, vùng dậy, thấy Đà Nẵng hoàng hôn, vội vàng ghi lại khoảnh khắc đó:  Và chiều nay, về nhà, lại muốn đi ra cầu Nhơn Hội ngắm cảnh hoàng hôn Quy Nhơn: Không biết có phải ánh hoàng hôn ấy khiến lòng mình miên man nhiều hơn về ranh giới ánh sáng và bóng tối, sự sống và cái chết, để cảm nhận, để níu giữ lấy vẻ đẹp của ngày sắp tắt. Mẹ ơi, phải chăng cứ mỗi chiều về, mẹ lại hiển hiện trong lòng con như ánh hoàng hôn?
| |